Có những câu chuyện vừa mắc cười mà vừa buồn cười. chta đã lại là strangers, again. dù muốn hay ko thì vẫn cứ nhớ đến và vẫn cứ nhói nhói. Nó giống như cái gì ở trong tim mà đã label ko dc lôi ra nhưng “Forbidden dance floor, only makes me want it more” (by Manny in Modern Fam). Về cái câu nói này thì cuộc đời mình liên quan dữ lắm đó, chút nữa sẽ có hồi 2. Nhưng mà vậy đi. Cứ tối đến là lại thấy cô đơn và những ngăn tủ ko nên mở lại cứ mở ra. Giống như bây giờ chung quanh 4 người nc ko ngừng mà vẫn cứ cảm thấy lạ lùng, như là cứ tới giờ là ko thể ko nghĩ. Nhưng mà ít nhất nghĩ rồi thôi, nghĩ cho đã rồi mai mốt nhớ lại chỉ thấy mắc cười, ko còn buồn cười. quãng thời gian nào cũng có những kỷ niệm những con người mà thế nào cũng ko quên dc.
And it’s just weird you know. How you have known someone so freaken well that you even know what they will do, what they will say. And dang Bam!, they are gone. I feel like I am more upset about the taxi than the break-up to be honest. How sometimes I think that I know her so well and that she wants me to be a part of her life too, but sometimes when we don’t see each other it feels like we don’t have anything to do with each other’s life anymore. It still goes back to you, taxi haha. How I miss your voice, your smile, your concentration when you sing, your understanding when I came out to you. I really really can’t stop thinking about you. I always thought that I only blog when I have too much free time, but I just realized that I blog when I am unhappy, when I miss my taxi so bad and when I think about my bffs.
Ko phải là 1 ngày rất vui ngoại trừ đi biển với Ryan, cũng ko phải là 1 ngày quá chán. Chỉ là 1 trong những ngày mà chú mèo mập vẫn ko thể ngừng nghĩ về chiếc xe màu xanh và dù biết rằng 1 ngày chú sẽ bị xe đụng chú vẫn cứ mải chạy theo, và chạy theo.
No comments:
Post a Comment