why do we fall in love so easy
even when it's not right?
in the mood to write something? this could probably that one thing I write about the most on my blog, how people always come, and leave. it's just weird isn't it? one minute they were there, and the next thing you know, they are gone. it's like they vanished into the air, turned the reality into unreal things, turned you into someone you absolutely did not know yesterday. we all have habits. they can be things. they can be people. people we've grown to miss. to love. to know. even just to see. they become our habits at some point. I know I've had a lot of habits. spending too much time with someone, and they beome my habits. but let's face it. how many times have we changed our habits already? 1? 2? 10? 100? even 1 million? and how many more times they will keep changing and changing and changing again? I don't know. we don't know. will they ever even come back? that, we don't know either. but what's life if we know all the answers? would be a heck less interesting wouldn't it? I wish I knew all the answers at one point too. I do.
what's for lunch tomorrow?
Friday, November 16, 2012
Wednesday, November 14, 2012
dạo này chẳng có gì thú vị. chỉ có tìm vui ở công việc. mà đi làm cũng có vui mọe gì mấy. ít nhất cũng bận rộn khỏi đi chơi vừa tiết kiệm tiền vừa kiếm tiền. facebook có notifications mà r bấm vô cũng chả trả lời dc bnhiêu. thấy giống ng ngoài cuộc nhìn các bạn vui vẻ. mà thôi cũng kệ. ai cũng nghĩ mình có nhiều bạn và mình đi chơi nhiều và mình blah blah. it has come to a point when i dont want anyone in my life anymore. who gives a fuck about me anyway. nói theo ông nội Tài sẽ nói v mình là "thấy cũng tội mà thôi cũng kệ" : )
mọi ng 10 năm gặp dc mình sẽ hỏi mình what u been up to cái mình thành thực nói là thiệt ra mình ko có làm mọe gì hết ngoài đi làm v đi học v đi ngủ đâu. xong ai cũng sẽ hết hồn. bị vì sao. bị vì mình làm tới 37 tiếng 1 tuần. về nhà thiệt tình ko muốn gặp ai ko muốn nc v ai. chỉ muốn nằm phè ra ngủ. hôm tối cn cả nhà đi camping còn Huy Hương ở nhà. mình đi làm 10h đêm về thay đồ rửa ráy ra sofa nằm coi fim v con Hương r ngủ luôn ngoài đó. 1h mấy Don ML Andrew v thằng Ray vô chơi má ơi mình mới nhận ra mình ko còn là mình nữa khi mình cười giả lả r lẳng lặng bỏ vô fòng ngủ vì wá buồn ngủ. tới lúc mấy ng đó về con Hương vô kéo giường dưới đất ra ngủ thì mới nói thôi 2 mình ra ngoài ngủ tiện hơn con ơi. vậy đó. vậy thôi mà thấy cũng vui vui mắc cười. bữa sau dậy sớm chở nó đi học r trưa ghé rước nó đi ăn taco bell r chở nó lại trường. nó thì ko nghĩ gì mà mình thì thấy dạo này niềm vui mình chỉ gói gọn vậy thôi hà.
nói chung mình bây h bạn ngoài đời mình cũng ko giữ ai mà bạn facebook mình cũng ko níu ai. cái mình nghĩ thôi mình sống đi làm đi học đủ tiền chi trả mọi thứ dùm bamẹ đỡ gánh cái cũng thấy vui.
đời ơi là đời.
mọi ng 10 năm gặp dc mình sẽ hỏi mình what u been up to cái mình thành thực nói là thiệt ra mình ko có làm mọe gì hết ngoài đi làm v đi học v đi ngủ đâu. xong ai cũng sẽ hết hồn. bị vì sao. bị vì mình làm tới 37 tiếng 1 tuần. về nhà thiệt tình ko muốn gặp ai ko muốn nc v ai. chỉ muốn nằm phè ra ngủ. hôm tối cn cả nhà đi camping còn Huy Hương ở nhà. mình đi làm 10h đêm về thay đồ rửa ráy ra sofa nằm coi fim v con Hương r ngủ luôn ngoài đó. 1h mấy Don ML Andrew v thằng Ray vô chơi má ơi mình mới nhận ra mình ko còn là mình nữa khi mình cười giả lả r lẳng lặng bỏ vô fòng ngủ vì wá buồn ngủ. tới lúc mấy ng đó về con Hương vô kéo giường dưới đất ra ngủ thì mới nói thôi 2 mình ra ngoài ngủ tiện hơn con ơi. vậy đó. vậy thôi mà thấy cũng vui vui mắc cười. bữa sau dậy sớm chở nó đi học r trưa ghé rước nó đi ăn taco bell r chở nó lại trường. nó thì ko nghĩ gì mà mình thì thấy dạo này niềm vui mình chỉ gói gọn vậy thôi hà.
nói chung mình bây h bạn ngoài đời mình cũng ko giữ ai mà bạn facebook mình cũng ko níu ai. cái mình nghĩ thôi mình sống đi làm đi học đủ tiền chi trả mọi thứ dùm bamẹ đỡ gánh cái cũng thấy vui.
đời ơi là đời.
Subscribe to:
Posts (Atom)