Friday, February 24, 2012

anh

bỗng nhiên em cảm thấy yếu đuối quá đỗi. có lẽ vì em đang pms :), và những hormone con gái đang làm em cảm thấy rất khó chịu. em dễ khóc quá. dễ khóc đến bất ngờ. đôi khi em cũng tự hỏi sao em còn có thể con gái hơn những đứa con gái chính hiệu :D?

đi winter retreat dạy cho em một vài điều. em bỗng nhận ra rằng không phải ai khác cần em tha thứ, mà chính là bản thân em cần em tha thứ. em biết em đã làm nhiều thứ không phải trong cuộc sống, nhưng còn trẻ thì có thể sai (trích của Thảo trích của Mì Tôm), và em đã sai rất nhiều. nhưng có những chuyện xảy ra mà không thể nào em tha thứ cho bản thân mình được. em đang cố gắng lắm, tin em đi, tha thứ cho chính em. không thể nào sống mà cứ nhìn vào quá khứ được. em đã học được những gì em cần học, và có lẽ đã đến lúc để cho quá khứ mãi là quá khứ. có lẽ vậy. anh sẽ nghĩ thế nào nếu em nói với anh mối tình đầu (em chưa bao giờ cho đây là tình yêu nhưng em không thể nghĩ ra từ nào khác, và nó nghe khá hợp với giọng điệu này :D) của em không phải là một chàng trai? và nếu từ bây giờ cho đến lúc anh tìm thấy em, nếu em vẫn sẽ không thích con trai thì anh sẽ là chàng trai đầu tiên mà em yêu. anh có cảm thấy đặc biệt chưa <3?

em cảm thấy rất thích đức tin của mình. Chúa của em, của anh, của tất cả chúng ta. xa mà gần. gần mà xa. anh có thể không tin nhưng em biết He biết tất cả những gì chúng ta làm, và vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta. em nghe được bài hát trên The Fish và em đã rất tâm đắc

'cause the pain you've been feeling,
can't compare to the joy that's coming

em chưa phải là một con chiên sùng đạo và luôn phấn khởi được đi nhà thờ mỗi chủ nhật. em cũng không làm mọi điều và nghĩ tới Chúa. tin hay không nhưng em chỉ nhớ tới Chúa một vài lần trong ngày, khi cầu nguyện hoặc khi đọc kinh thánh. nhưng em tin Chúa. mọi chuyện xảy ra vì một lý do nào đó, và em tin lý do của em cũng là do Chúa định đoạt. nghe tôn giáo quá nhỉ? em sẽ tạm dừng ở đây. chính em cũng chưa thể tin được em đã chấp nhận Him vào đời sống của mình. Thảo nói với em rằng em giống như tìm ra một chân lý mới. đúng vậy. em đã tìm ra.

và rồi có một chàng trai nữa cũng đang hăm he làm đảo lộn cuộc sống của em. chàng trai này lớn hơn em nhiều tuổi (4 hoặc 5 gì đó có lẽ), ngoại hình ổn (nếu không nói là đẹp trai) và khá thông minh. em và anh ta học chung lớp Accouting102, và chưa từng một lần nói chuyện cho đến mùa này khi em làm ở thư viện và anh ta dừng lại để nói chuyện với một người bạn của em. sau đó thì anh ta lúc nào cũng dừng lại nói chuyện với em, cho dù chỉ là chào hỏi xã giao. em không đọc anh ta được. hôm trước em đã xin facebook nhưng anh ta nói anh ta ít xài, và em không bao giờ add. em cũng biết chơi trò chơi của em, và em không thể là cô gái quá dễ dãi (đó chỉ là trong trường hợp anh ta đúng là đang muốn làm quen với em :D). anh ta lại còn đề nghị nếu muốn anh ta có thể giúp em cho lớp microecon. em không hiểu anh ta đang nghĩ gì trong đầu vì rồi em cũng là người hỏi số điện thoại anh ta, vì anh ta quá nice. và rồi còn mắc cười hơn khi điện thoại anh ta không text được. nếu muốn sắp giờ học em sẽ phải gọi và em thì thích text hơn là gọi. nhưng tại sao em lại viết về anh ta nhiều đến thế?? anh có ghen không? ghen thì đến đi, em vẫn đợi mà J

và rồi cũng như mọi cô gái trẻ khác, em sẽ tiếp tục cuộc hành trình của em. tìm kiếm một thứ gì đó mà em không biết. nhưng em biết em vẫn phải tìm. và em cũng biết là anh không phải chỉ là một giấc mơ. anh sẽ đến. em tin như thế.

chào anh. hôn lên má còn lại lần trước chưa hôn.

Thursday, February 16, 2012

let's get rich

let's get rich, and buy the most expensive house near the beach where we can visit every summer
let's get rich, and still go to the hồ lô and trứng cút chiên place gần hồ con rùa because we love it so much
let's get rich, and get our master without worrying bout tuition fees
let's get rich, and get married to a rich guy so that we can be richer muahahaha
let's get rich, and have beautiful kids because who knows someday we can hook them up :))
let's get rich, and pay for our parents' trip to Europe whenever they want to
let's get rich, so that Thao won't have to think too much bout her bank account and will be able to buy her nokia n9 phone :)
let's get rich, and buy Mau all the make-ups she has always wanted :)
let's get rich, so that Hien can afford any kind of cameras or lens she likes :)
let's get rich, so that Bom doesn't have to đi đòi nợ every weekend anymore :)
let's get rich, so that Muop can get a Premium annual pass for Disneyland and get her Samsung Galaxy too :)
*will update when I can think of more things to do. hãy gợi ý cho mm đi <3*

Jàu có! M sẽ bay wa ku và 4 đứa t ở sẽ bay wa thăm 2 đứa bây vào mỗi mùa hè
Nhưng jàu có! Có chắc chúng ta sẽ chu mỏ uốg chung li nc ngọt? Có hùn tiền mua wả bóg bay và bỏ chạy khi já nó 12k? Có cảnh p.hiền đạp xe lọc cọc chở t.hà xuốg nhà t.trúc bị té rách quần? P.thảo sẽ hok xin p.yến nước khi ăn xog hộp cơm môi bóng bẩy để tiết kiệm tiền đâu ha :D

Saturday, February 11, 2012

chúc mừng sinh nhật Chúc

Mướp Mướp đang ở thư viện đẹp đẽ Huntington Library nằm trong khu Mỹ trắng giàu có. lẽ ra mm fải học ENG nhưng mm hết tập trung dc r L

trong đám mm đi thư viện chung hnay thì có 2 đứa con gái ko bao gồm mm và 1 đứa con trai. và cái ông đó thật annoying. hay tỏ ra hiểu biết và mm ko thích chút nào.

valentines tới mm sẽ get lunch v ML và Thúy, sau đó tối học ra Tue night community sẽ have dinner together. sounds nice doesn’t it J? và nó sẽ lại trôi wa như 1 ngày bình thường.

mm đã wen đi chơi vào buổi tối mm đi wài đi wài chưa ăn cơm nhà dc bữa nào.

hết chuyện J

chúc mừng sinh nhật Chúc Chúc của lòng mm <3

Friday, February 3, 2012

anh

Ngày ngày tháng tháng trôi qua nhanh quá mà em theo không kịp nữa rồi. em có nhớ lần cuối em khóc ở sân bay Taipei mà em thấy thương em quá. hành trình 16 tiếng đơn độc mà những lúc tỉnh giấc chỉ thấy những mộng mị của chuyến về thăm nhà còn sót lại và không thể nào thấy vui khi phải đi xa những con người mà em không thể nào sống thiếu. thực ra là em có, có thể sống thiếu bất kỳ ai trên thế gian này. một năm rưỡi ở đây em cũng đã không nghĩ em nhớ VN nhiều đến như vậy. nhưng phải gặp thì mới nhớ, thì mới biết cái tình cảm mà mình tưởng đã đi đâu mất thực ra vẫn ở đó mãi, chỉ là em giấu đi để thôi không nghĩ tới và để thôi không tiếc thương nữa. lo gì. hai năm rưỡi nữa là em lại về, trưởng thành hơn, chin chắn hơn và độc lập hơn nhiều so với lúc em mới đi nữa kìa.

em không muốn quá dựa dẫm vào người khác, trừ khi em biết người đó sẽ không làm em thất vọng. tình bạn 9 năm và hoàn cảnh sống cùng cách xa nhà nửa vòng trái đất cho em dựa dẫm vào người-bạn-khó-chịu một chút nhiều hơn so với cách em cố gắng không quá tin vào một ai khác. có đôi lúc em cũng tự hỏi, cuộc sống của em sẽ ra sao nếu không có người bạn này?

em tưởng rằng em đi xa nhà một năm rưỡi, ngày về em sẽ lớn hơn nhiều lắm. nhưng em sai rồi, em chỉ lớn hơn được một chút so với ngày em đi thôi. em đã biết được thế nào là “tim vỡ”. em đã biết được cách làm ya-ua. em đã biết phải kiên nhẫn thì mọi chuyện mới thành. nhưng em không biết làm sao để hàn gắn lại những mảnh vỡ em đã gây ra cho người khác hết. em chưa một lần thực sự làm ya-ua. và em vẫn luôn cầu nguyện để thêm được kiên nhẫn vì em chưa bao giờ đủ kiên nhẫn như lời em nói. em mới chỉ lớn được một ít thôi, đủ để biết đúng sai nhưng vẫn chưa đủ để biết bớt làm sai và cố gắng làm đúng.

sinh nhật 20 tuổi cũng chỉ là một mảng mờ kỷ niệm vì em không thể nào nhận thức được rằng em đã 20 tuổi rồi. em không thích nghe nhạc buồn, không thích xem phim lãng mạn và không thích đi đến những chỗ nhất định vì chúng gợi cho em những kỷ niệm không vui. 20 tuổi, em mới nhận ra đúng là thời gian chữa lành tất cả, nhưng em có đủ kiên nhẫn để được chữa lành hay không? em nghĩ là em đủ, vì bây giờ em cũng “lành” rồi. nhưng những thứ gợi về kỷ niệm cũ thì em vẫn không muốn thấy nữa.

em nghĩ em cũng đã hơi đủ lớn để không thích những người quá ngây thơ nữa. vì cuộc sống thì không chỉ có màu hồng, và sex thì cũng không phải cái gì quá lớn lao. mỗi ngày qua em lại học được thêm nhiều thứ và cảm thấy tiếc cho những ai không có được những trải nghiệm như em.

em cũng đã suy nghĩ về anh một đôi lần. như lời một người bạn thương mến con chủ VLXD đã từng nói, em chỉ phải đợi anh tới để thay đổi em thôi. em sẽ không hỏi em đợi thì anh có tới không nữa, vì em không muốn làm người mất kiên nhẫn. em sẽ đợi vậy. nhưng em sẽ không bị động đâu. trong lúc anh đang ở một ga xe lửa xa xôi nào đó, suy nghĩ anh sẽ lên chuyến tàu nào, thời điểm nào, em vẫn sẽ lên những chuyến tàu em thích, vào những giờ em thích, gặp những con người mà cho dù sẽ đi tiếp cùng chuyến với em hay xuống ở một ga nào khác, em biết vẫn sẽ để lại cho em những kỷ niệm vui buồn khác nhau. rồi một lúc nào đó, em sẽ gặp anh, ở một ga xa lạ nào đó chúng ta không ngờ tới. chúng ta sẽ bắt đầu những cuộc nói chuyện không đầu không đuôi, những cái nắm tay thật chặt, những nụ hôn thật ngọt. anh thấy em đáng yêu không, chỉ nghĩ tới đó em cũng đã mỉm cười. nhưng chúng ta có đi được tới ga cuối hay không, hay đi đến rồi em sẽ quyết định không xuống cùng anh nữa, thì chỉ có thời gian mới trả lời được. nhưng anh nhớ, anh phải đến. và nhớ là, cho dù em có không xuống cùnh anh ở ga cuối nữa, thì hãy vẫn tiếp tục đi tìm em và làm cho em tin rằng anh là người cuối cùng của em nhé. nhưng anh không biết làm sao để tìm em? ga số 12. vì đó luôn là con số yêu thích của em <3

chào anh. hôn lên má của anh một cái thật nhẹ đủ để làm anh nhớ em nhưng cũng chưa đủ để chúng ta là gì của nhau cả :)